Friday, January 10, 2014

Tôi chiến vì thương hiệu việt

Đặng Lê Nguyên Vũ - nhà doanh nghiệp trẻ xuất sắc nhất ASEAN 2004:
Đây là danh hiệu được trao năm năm một lần cho những doanh nhân có thành tích kinh doanh xuất sắc, đóng góp nhiều cho xã hội. Đầu tháng tám này Nguyên Vũ được mời sang Brunei để nhận giải thưởng.
Xuất thân là sinh viên y khoa nhưng Đặng Lê Nguyên Vũ khoái cà phê hơn cầm dao mổ. Năm 1996, Vũ tự làm ra những gói cà phê và tự bán. Tám năm sau, Vũ tạo ra việc làm cho gần 15.000 nhân công. Trên thế giới, thương hiệu Trung Nguyên đã đến Singapore, Nhật Bản. Chỉ có lao động mới tạo ra điều kỳ diệu. Nhịp sống trẻ có cuộc trò chuyện với Đặng Lê Nguyên Vũ.
Quay quắt với một hình ảnh đối thoại
* Gần đây anh còn được biết đến là “kẻ đầu têu” trong chương trình vận động cho thương hiệu Việt được Chính phủ ủng hộ. Một doanh nghiệp (DN) bây giờ lo chuyện làm ăn, khuếch trương quy mô là đã vất vả rồi. Vì sao anh lại đổ nhiều công sức để lo chuyện “vác tù và hàng tổng” vậy?
- Thương hiệu là hình ảnh của quốc gia. Thấy Toyota, Sony, Hitachi, JVC người ta biết đó là Nhật. Thấy Mercedes là nghĩ ngay tới Đức. Thương hiệu trở thành một đại sứ, hình ảnh đối thoại của một quốc gia, một dân tộc.
Tôi luôn trăn trở về hình ảnh đối thoại của quốc gia mình. Ai biết đến ta? Nếu không thì mình cứ mãi làm ăn chụp giật, ăn xổi ở thì. Chúng ta có thể có những DN gia công có hàng ngàn công nhân, tạo ra giá trị hàng triệu đôla nhưng cũng chỉ thuần túy gia công mà thôi. Điều đó cũng tốt nhưng chưa tự chủ, chưa bền vững.
Tôi coi bộ phim Cuộc chiến 10.000 ngày, từ Điện Biên Phủ tới chiến dịch Hồ Chí Minh và trăn trở: chỉ cần một nửa tinh thần dân tộc như ngày xưa thì chúng ta có thể làm được mọi thứ, xây dựng một hình ảnh VN rực sáng.
* Có người nói thẳng là họ mất lòng tin…
- Đó là một thái độ không tích cực. Nỗi nhục tụt hậu, thua kém người ta đâu của riêng ai, vì vậy mỗi người phải chung vào. Tôi lựa chọn điều đó và chấp nhận mất sức với nó.
Phải giàu cho cả dân tộc lên ngôi
Tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta cần ý thức được giới hạn của cuộc sống để lựa chọn một lối sống. Đã chọn là phải hi sinh, phải cam kết.
Có người muốn cái này, cái kia nhưng không chịu hy sinh hoặc không làm gì cho điều đó cả thì đó là khởi đầu của bi kịch. 
Người nông dân ngày hôm qua hy sinh trên chiến trường để hôm nay mình có lúa gạo; vậy hôm nay mình phải dùng lúa gạo của dân mình, đó là sự tri ân và là điều đáng tự hào nhất.
Đồng thời đó là đóng góp tốt cho việc xây dựng nội lực, xác lập niềm tự hào dân tộc.
Và cuộc hành trình của tôi, dù dưới dạng nào, cũng đều nhằm mục tiêu gửi đi thông điệp: hãy xây dựng thương hiệu nông sản VN, người Việt - hàng Việt.
* Có ai nói anh bốc đồng không?
- Mỗi người tự chọn một cách sống. Thủ tướng Phan Văn Khải gọi những người làm ăn, các doanh nhân là “chiến sĩ thời bình”. Tôi chọn mình làm người chiến sĩ ấy. Vấn đề là lớp chiến sĩ này phải được trang bị một hệ thống lý luận, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc và lý tưởng thời đại chứ không phải làm kinh doanh là chỉ biết lấy lời. Làm được điều đó mới tăng sức mạnh quốc gia, “chơi” được với “thằng” bên ngoài.
Còn hiện nay những gì đang diễn ra trên thị trường là ta đang bị xâm lăng, bằng văn hóa, bằng hàng hóa. Nếu không tạo ra một sức đề kháng cần thiết thì chúng ta sẽ là một thứ nô lệ mới.
* Trăn trở này có từ khi anh bắt đầu làm ăn hay khi còn đi học?
- Tôi đọc Lưu Trọng Lư khi còn đi học và bị ám ảnh suốt bởi những câu ông nói về giới hạn của cuộc sống. Năm tôi 16-17 tuổi, ba tôi bị bệnh nặng mà vay mượn hết trong đại gia đình không tìm đâu đủ 2 triệu đồng để chạy thuốc thang. Tôi thề không quên những ngày tháng khó khăn đó.
Bây giờ tôi không giàu bằng người khác nhưng cũng đầy đủ. Nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng trăn trở. Không thể chỉ đổi đời cho riêng mình vì điều đó không có ý nghĩa gì. Phải có đóng góp cho một cuộc đổi đời, lên ngôi chung của cả dân tộc.
* Có người nói thế này: nông dân trồng cà phê thì rất nghèo nhưng ông chủ của Cà phê Trung Nguyên thì rất giàu.
- Tôi từng là người nông dân trồng cà phê. Hãy nhìn Thụy Sĩ kia: họ có trồng được cây cà phê nào đâu nhưng họ làm giàu với Nescafe, hay người Mỹ với hiệu Starsbucks. Trong hệ thống của tôi, Trung Nguyên giải quyết việc làm cho mười mấy ngàn người.
Tôi không phải là người bán cà phê đơn thuần: chúng tôi có mục tiêu xây dựng một hình ảnh quốc gia thông qua thương hiệu Việt. Trong mỗi sản phẩm Trung Nguyên tới đây, chúng tôi gửi đi một thông điệp: hãy dùng hàng VN. Tất nhiên, nếu chất lượng hàng đó xứng đáng.
Tuyên chiến với... “đại gia”
* Trung Nguyên làm mưa làm gió với cà phê trong nước. “Nó” có dám “đấu” với cà phê ngoại không?
- Chúng tôi đang khơi mào một “cuộc chiến” với một “đại gia” nước ngoài vốn khuynh đảo thị phần cà phê đóng gói ở VN, một cuộc chiến không giấu giếm và chỉ mới tám tháng thôi sản phẩm G7 của Trung Nguyên đã làm họ có khó khăn.
Đứng lên “chơi” với những tập đoàn đa quốc gia. Tại sao không?
Để làm điều này, tôi mời hai công ty quảng cáo tới. Khi nghe tôi trình bày ý định, một người nói gậy tầm vông mà đòi chơi với xe tăng, thiết giáp! Người kia kể: “Ở nhà tôi có nuôi hồ cá. Thả miếng bánh vào, con cá lớn táp trước. Những mẩu bánh vụn vung vãi dành cho lũ cá nhỏ. Trung Nguyên nên làm con cá nhỏ”. Tôi không chấp nhận sự khiếp nhược đó.
Tại sao tôi không thắng một kẻ mạnh hơn tôi ngay trên đất nước mình? Mục tiêu chúng tôi đầy tham vọng: không chỉ chiếm thị phần mà đánh bại “đại gia” đó tại VN trước đã. Đã đến lúc chủ động “chơi” chứ không đợi người ta “đánh” rồi mới loay hoay phản kích.

No comments:

Post a Comment